Người ta thường nói tháng 1 là tháng đầu năm mang lại nhiều niềm vui, tháng tràn đầy niềm háo hức chào đón một năm mới đầy tươi sáng, thành công và hạnh phúc. Ai ai cũng cảm thấy bản thân cần được yêu thương, cần được chia sẻ và cần được cống hiến nhiều nhiều hơn nữa cho cuộc sống này.

Nhưng với cô gái, đây là thời điểm mang lại cho nó nhiều cảm xúc đan xen lẫn lộn,chính xác hơn là bản thân đang tính toán từng giờ, từng ngày. Liệu rằng nó có thể thực hiện được dự định của mình trong năm tới? Nó luôn tự hỏi, bản thân đã làm được gì khi mà thời gian trôi quá nhanh??

‘’Hôm nay có gì vui không em?”. Đó là câu hỏi mà nó nhận được nhiều nhất trong ngày hôm nay. Nhưng câu hỏi nó tự vấn lại hoàn toàn khác “ Hôm nay em ổn không? Cô gái!”

Một ngày mới lại bắt đầu – Ừ thì , tuổi 23 rồi đấy!!

Ngày đầu tiên bước sang tuổi mới: không hoa, không quà và một vài lời chúc… Đặc biệt hơn nữa là nó không có mẹ, anh chị và bạn bè bên cạnh như những năm trước. Một sinh nhật đầu tiên không có gì ngoài lời chúc từ những người thân thiết nhưng bản thân không khóc. Ừ thì buồn chứ, tủi thân chứ, nhưng nó nhận ra rằng nó không còn trong vòng tay yêu thương của mẹ như ngày nào mà là cách mẹ hàng trăm nghìn nghìn cây số rồi đấy. Dường như mọi thứ nó phải tự lập. Phải chăng nó đã thay đổi hay nói cách khác là bản thân đã trưởng thành ??

TRƯỞNG THÀNH là gì???

Đó là lúc bản thân nhận ra cuộc sống không bao giờ là một tấm thảm đỏ trải đầy hoa và êm ái nhẹ nhàng cho mình đi mà lẫn vào đó là những chiếc gai sắc nhọn có thể làm tổn thương chúng ta bất cứ lúc nào. Nó không còn nhìn cuộc sống dưới lăng kính màu hồng, mà là những chuỗi ngày loay hoay lủi thủi một mình giữa một đất nước hoàn toàn xa lạ về mọi thứ. Nó càng cố gắng tìm cho mình một nơi nào đó để bám víu vào thì càng cảm thấy cô độc khôn xiết giữa chốn đông người.

Đó là lúc bản thân biết làm ra đồng tiền chân chính là không dễ dàng. Không còn những đôi giày, chiếc váy cứ thích là chị tặng hay đi đâu không có xe về chỉ cần ới một tiếng là chị gái có mặt ngay.

Có những ngày đông không độ C, nó chỉ muốn cuộn tròn mình trong chăn như chú mèo mướp để tận hưởng một giấc ngủ thật ngon lành, rồi được mẹ gọi dậy ăn sáng như mọi khi. Nhưng không, những giây phút ấm áp ấy chỉ là quá khứ, đối ngược hoàn toàn với hiện tại là nó phải gồng mình lên dậy lúc 6h sáng, mắt nhắm mắt mở dâng lên Chúa một ngày tốt lành rồi tự nhủ : “ Ngày mới bắt đầu rồi”.

Có những ngày thèm bữa cơm gia đình, thèm được ngồi quây quần sum họp bên nhau với món cơm, canh, dưa, cà … Chứ không phải thay vào đó là những tiếng thìa, muỗng lách cách vào tô mì cũng với vài lát giò phủ đầy. Thế mà vẫn ăn một cách ngon lành.

Có những ngày lang thang trên con đường đầy ánh đèn rực rỡ ở Paris, gợi nhớ lại biết bao nhiêu kỉ niệm đẹp nơi ấy- Sài Gòn thân thương – nơi nó đã từng gắn bó suốt 5 năm và nơi đó có anh. Nó còn nhớ như in cái không khí Noel Sài thành năm ngoái. Thật là lãng mạn và hạnh phúc khi bạn cùng nắm tay ai đó tận hưởng cái không khí này: Tiết trời chỉ là se se lạnh, những ánh đèn điện nhấp nháy rợp bóng khắp con đường và ngân vang đâu đó những bài thánh ca nhẹ nhàng của mùa đông. Các cửa hiệu từ nhỏ đến lớn đều đỏ chói đèn lồng đèn nháy, những cây thông được trang trí bằng nhiều quả cầu thủy tinh óng ánh, lấp lánh … Trên đại lộ, các trung tâm thương mại hay các siêu thị lớn, người ta thường đặt một ông già Noel bằng gỗ hoặc bằng thú nhồi bông thật to ngay lối của ra vào. Cái không khí nhộn nhịp này khiến cho con người ta không ngừng rạo rực, chờ đợi và hy vọng.

Thậm chí có những đêm đầu tóc bù xù, nước mắt ướt đẫm gối suốt đêm vì những nỗi ấm ức và những tủi hờn mà bản thân không đáng phải chịu, đôi mắt cứ tròn vành nhìn lên trần nhà không tài nào mà ngủ được. Tổn thương là thế, buồn là thế, nhưng sáng hôm sau vẫn phải khoác lên mình một bộ mặt rạng ngời, một nụ cười tươi vui để đi làm, để đến trường. Tự hứa với bản thân sẽ không để ai thấy mình yếu đuối mà phải luôn luôn rạng rỡ.

Năm nay nó được cảm nhận một mùa đông đúng nghĩa. Bởi đây, không còn cái khí hậu mà chỉ cần một cái áo len khoác tay đi bên người thân là ấm cả mùa đông, mà là cái khí hậu dù chất bao nhiêu tấm vải lên thân cũng cảm thấy tê tái cõi lòng. Có ai cảm nhận được từng hạt tuyết rơi cứ thế rơi, từng cơn gió cứ lùa siết lạnh từng thớ thịt. Có ai biết được hơi ấm trong mùa đông này càng ngày càng xa xỉ. Có ai cảm nhận được cái lạnh năm nay buốt hơn những năm trước- là cái lạnh mang lại nỗi nhớ da diết về gia đình, bạn bè và đặc biệt là người ấy – là nỗi cô đơn len lõi từng ngày mà không gì có thể khỏa lấp được. Nỗi cô đơn- đúng là chỉ khi con người ta nếm thử thì mới cảm nhận được vị của nó.

Cái lạnh xa mẹ nửa vòng trái đất, cái lạnh khiến nó nhớ da diết những đêm ôm mẹ ngủ, những đêm cùng mẹ trò chuyện trên trời dưới đất đến 2, 3 giờ sáng: chuyện tương lai của con, chuyện nhà hàng xóm hay chỉ là những chuyện vặt vãnh trong nhà. Nó nhớ mẹ lắm, thật sự nhớ nhưng rồi cũng chỉ gọi những lúc bản thân cảm thấy vui. Nó thèm được như những cô gái khác chỉ cần bản thân có chuyện không vui thì lại sà vào lòng mẹ để kể hết cõi lòng. Với nó bây giờ, chỉ cần một cái ôm thôi… Chỉ vậy thôi là đủ!

Thế nhưng đến gọi điện cho mẹ cũng ko dám, mỗi lần gọi về lại cảm thấy nhói khi mẹ hỏi “mấy hôm nay con ốm hay răng mà không thấy gọi về cho mẹ”. Và nó thiết nghĩ: ’’ không biết khi nào nó lại được về với mẹ”, bản thân luôn luôn sợ một ngày nào đó mái tóc của mẹ ngả một màu trắng xóa và còn đó tấm thân gầy yếu khi nó trở về. Phải chăng thành công của con là sự hao mòn của mẹ, là sự mất mát tình yêu thương từ mọi người?

Bây giờ nó chỉ “ước gì thời gian ngừng trôi” để mãi được thấy nụ cười, khoảnh khắc vui vẻ của những người thương yêu… Để rồi không phải nuôi sự nuối tiếc khi nghe tin ai đó đi xa, để những giọt nước mắt không phải rơi vội vã trong sự bất ngờ…

Nó từng nghe đâu đó câu nói: “Nơi lạnh lẽo nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi không có tình thương”. Đúng vậy, có lẽ mùa đông nơi đây lạnh thật nhưng cái khiến cho mùa đông thêm băng giá chính là lòng người. Người ta đối xử với nhau không còn là tình yêu thương, sự chân thành mà thay vào đó là sự bon chen, ích kỉ và vươn lên bằng cách đạp đổ người khác. Chính điều này đem lại cho nó tổn thương về sự ngây dại của bản thân, dạy cho nó nhiều bài học giá trị về cuộc sống, cách để tồn tại tốt hơn nơi đây.

Thấm thoát đã 3 tháng cô gái ấy đặt chân trên đất nước Pháp xinh đẹp, đầy lãng mạn và thơ mộng. Nơi đây – xa rời vòng tay bao bọc của mẹ, nơi đây- anh luôn đặt niềm tin và hi vọng, nơi đây- chị luôn mong ngóng cầu nguyện cho em gái mỗi ngày. Cũng như biết bao người, cô gái đã ôm ấp cho mình ước mơ được đến xem tận mắt và cảm nhận tận nơi văn hóa, phong cảnh và con người đất nước này. Thật hạnh phúc thay, sau những năm vất vả ôm mộng thì mong ước ấy cũng thành sự thật. Chắc có lẽ ông bụt đã nghe lời nó thỉnh cầu chăng?? Nhưng không, đó chính là sự sắp đặt của Cha, là con đường mà Ngài đã dọn cho nó bước đi trong sự dìu dắt của Ngài, nó tin như vậy.

Vẫn luôn ghi nhớ lời bố dặn với các con :
“ Đừng thở dài hãy vươn vai mà sống,
Bùn dưới chân nhưng nắng ở trên đầu”

Và lời mẹ dặn trước khi đi “ có khóc trước thì sau mới có cười con à”.

Tự hứa với lòng mình:

Tuổi 23:
– Hãy can đảm bước tiếp trên con đường mình chọn.
– Hãy tìm niềm vui ngay chính trong cuộc sống, từ những điều nhỏ nhặt nhất!
– Hãy làm điều mình cảm thấy hạnh phúc và không hối tiếc!
– Hãy đứng lên sau thất bại , tìm lối đi khác cho tương lai!
– Hãy thử làm việc mình không thích để xem khả năng và sức chịu đựng của bản thân đến đâu!
– Hãy cứ đi khi muốn, hãy biết buông khi cần !
– Hãy tiếp tục hy sinh và phục vụ như đã từng làm!
– Hãy mạnh mẽ và quyết đoán trong mọi việc nhé cô gái!!!
– Hãy nở nụ cười tươi trong mọi hoàn cảnh. Mọi chuyện sẽ luôn tốt đẹp!

God bless to me!

tam su aupair phap nha global vietnam aupair
Tự hứa với lòng mình !

Các bạn aupair khác có thấy mình trong hình ảnh của em ấy không? Cô gái ấy thật sự rất mạnh mẽ phải không các bạn? Cuộc sống là vậy sẽ không bao giờ êm đềm như trong vòng tay mẹ. Chỉ mới 3 tháng nơi xứ người mà chị đã cảm nhận được sự trưởng thành và chín chắn ở em rất nhiều rồi đó cô gái. Cố gắng lên ^^, em mới chỉ 23 tuổi thôi mà. Em hãy còn rất trẻ và cuộc đời sẽ còn rất dài. Hãy để tuổi trẻ trôi qua trong sự vất vả, kiên trì và cố gắng để sau này em sẽ có được những thứ mà không phải ai cũng có được. Hãy cảm thấy may mắn vì em đã có được cơ hội này, để mà thử thách bản thân, hiểu hơn về chính mình và nhận ra với em điều gì là quý giá. Từ đó, em sẽ biết trân trọng hơn những tình cảm tốt đẹp ấy và sống có trách nhiệm hơn với bản thân mình. Đó chính là sự trưởng thành mà em đang trải qua đó, sẽ có chút đau đớn, chút tổn thương nhưng rồi bản thân em sẽ mạnh mẽ hơn, tự lập hơn và thành công hơn sau này. Và các chị Global vẫn luôn ở đây để lắng nghe tâm sự cùng em và giúp đỡ em bất cứ khi nào em cần trong suốt quá trình aupair này nhé

“Không trải qua mùa đông lạnh lẽo thì làm sao đến được mùa xuân ấm áp và cho sức sống sinh sôi”

Hãy cùng Global Vietnam Aupair viết tiếp ước mơ cho bạn nhé !

Nếu có gì còn thắc mắc đừng ngần ngại. Hãy liên hệ với chúng tớ ngay qua: Facebook: https://www.facebook.com/globalvietnamaupair/

Các bạn cũng có thể tìm hiểu thêm về aupair là gì, Chương trình aupair Pháp,  quy trình đăng ký tham gia aupairý kiến đánh giá của các bạn aupair đi trước, hay kinh nghiệm và kiến thức aupair  tại đây.

***Tâm sự aupair Pháp***

Comments

No Comments

    Leave a Reply

    Your email address will not be published. Required fields are marked *